Đại Phong Thủy Tập 22 / Top 3 # Xem Nhiều Nhất & Mới Nhất 2/2023 # Top View | Globalink.edu.vn

Toàn Tập Xem Bói Tình Yêu Ma Kết (22/12

Tình yêu của Ma Kết cũng có thể được ví như chính con người của họ, cao quý và thanh lịch. Họ có xu hướng thích bảo vệ người họ yêu và có thể an ủi, vỗ về người ấy khi họ buồn bã, khổ đau. Họ sẵn sàng thể hiện tình yêu của mình giữa nơi công cộng nhưng lại không thích công khai tình cảm vì cảm thấy điều đó không thật sự cần thiết. Vì vậy, nếu bạn là một người nhạy cảm, có thể sẽ thấy buồn vì thái độ này.

Các chuyên gia xem boi tinh yeu khuyên bạn nên yêu Ma Kết. Bởi đối với Ma Kết, tình yêu, hôn nhân là chuyện cả đời người và họ không thích đùa giỡn.

Trong tu vi tron doi có nói, những người thuộc cung hoàng đạo này là người đứng đắn và lý trí, nên hôn nhân của họ cũng tương tự như thế – nghiêm túc và bền chặt. Họ sẵn sàng làm mọi thứ để giữ cho tình cảm luôn được nguyên vẹn. Tình yêu Ma Kết cực kỳ thủy chung và một khi yêu ai thường chỉ có duy nhất một mình người đó. Trong tư tưởng của Ma Kết, yêu là phải cưới, ngoài mặt rất lạnh lùng và nghiêm nghị nhưng mấy ai biết, Ma kết là người vô cùng lãng mạn. Họ rất tận tâm và luôn luôn suy nghĩ cho nửa kia của mình. Họ khoan dung, vị tha nhưng cũng đầy chiếm hữu với nửa kia của họ.

Nếu yêu một Ma Kết , hãy yên tâm rằng vòng tay và bờ vai vững vàng của họ sẽ luôn che chở cho bạn. Không cần chờ đợi hay tìm kiếm xa xôi, Ma Kết luôn ở bên cạnh bạn đó thôi! Và một khi đã hứa thì bằng mọi giá, Ma Kết cũng sẽ cố gắng hoàn thành lời hứa của mình mà không có một chút né tránh hay phàn nàn nào.

Ma Kết khi yêu rất chung thủy và vô cùng tận tụy, quan tâm tới nửa kia của mình, nhưng họ sẽ làm điều đó thật nghiêm túc và âm thầm chứ không thích khoa trương hay cợt nhả hòng vui vẻ với người ấy của mình. Đối với Ma Kết, tình yêu và “chuyện ấy” đều quan trọng như nhau, thiếu một trong hai đều không thể. Họ cải thiện tình cảm với người ấy bằng chăn gối, và thương yêu người ấy bằng tình yêu tận đáy lòng.

Tình yêu của Ma Kết cũng có thể được ví như chính con người của họ, cao quý và thanh lịch. Họ có xu hướng thích bảo vệ người họ yêu và có thể an ủi, vỗ về người ấy khi họ buồn bã, khổ đau. Họ sẵn sàng thể hiện tình yêu của mình giữa nơi công cộng nhưng lại không thích công khai tình cảm vì cảm thấy điều đó không thật sự cần thiết. Vì vậy, nếu bạn là một người nhạy cảm, có thể sẽ thấy buồn vì thái độ này.

Không nhường nhịn, ủ rũ, quan trọng hóa vấn đề và cầu toàn. Ma Kết, dù là nam hay nữ, đều không có thói quen thay đổi mình vì người yêu. Ngược lại, nếu người yêu làm không đúng ý mình mà lại khăng khăng không chịu thay đổi, thì dễ có nguy cơ Ma Kết sẽ chuyện bé xé ra to và bực dọc.

Tìm hiểu kỹ hơn về những mẫu Tỳ Hưu đang được ưa chuộng nhất:

Truy cập để xem nhiều hơn tại Vật Phẩm Phong Thủy – Hệ Thống Cửa Hàng Phong Thủy UY TÍN & NỔI TIẾNG Hotline: (028) 6688 8383 / (024) 6663 8383

Cùng Danh Mục :

Liên Quan Khác

Chương 22 – Q2

Quyển 2: Minh Minh

დ Chương 22 დ

Tác giả: Hoài Ngũ Dạ Vân

Edit: Dương Khanh

Ngọn đèn bàn trong phòng toả ra một luồng ánh sáng vàng ấm áp, phản chiếu vào sợi dây chuyền pha lê thủy tinh mặt ngọc, phát ra hào quang rực rỡ chói loà.

Một gian phòng, hai người, không ai nói một lời nào, lại không dám nhìn nhau. Một bầu không khí vừa ngượng ngùng vừa hồi hộp trông mong này như đè nặng vào lòng mỗi người, cảm giác muốn hít thở cũng không thông.

Bạch Vũ cắn chặt răng, quyết tâm đánh vỡ sự trầm mặc này, mặc kệ đối phương có cảm thấy cậu tùy tiện hay không, cậu vươn tay kéo lấy cổ áo anh xuống.

“Tiểu Vũ.” Một bàn tay ấm áp đè tay cậu lại, chỉ nghe thấy âm thanh dịu dàng của người nọ: “Em không cần phải làm vậy.”

Cậu vẫn nắm thật chặt cổ áo của đối phương, dùng sức siết thật chặt: “Bà mẹ nó, anh có phải đàn ông không?”

Phép khích tướng quả nhiên hữu dụng, tay anh vòng qua eo cậu, gì mạnh vào lòng, làm cậu ngã vào vòng ngực rắn chắc của anh.

Bạch Vũ ngây người ôm lấy anh, cảm giác được hơi lạnh của đầu ngón tay sờ lên mí mắt, động tác của người nọ vẫn dịu dàng như cũ.

“Em không phải là người như thế.” Người nọ nói.

“Anh biết em là người như thế nào sao!” Bạch Vũ đột nhiên tức giận, dùng sức đẩy anh ra.

Chu Nhất Long nhíu mày, khó hiểu mà bàng hoàng. Vừa nãy còn cười nói vui vẻ, không hiểu sao đột nhiên cậu lại nóng nảy.

“Tiểu Vũ, em đừng giận.” Anh trấn an Bạch Vũ, nắm lấy tay cậu nói: “Tôi chỉ sợ em hối hận, nên chỉ muốn chọc em một chút thôi.”

“Long ca, anh không hiểu.” Bạch Vũ ngẩng đầu, nở một nụ cười ảm đạm nhìn về phía anh. “Là vì anh tốt quá, em sợ bỏ lỡ rồi lẽ không còn cơ hội nữa.”

Anh biết rõ Bạch Vũ đang nói giỡn, nhưng lại cảm giác đây không chỉ đơn giản là đùa, mái tóc dài của đối phương phủ lên đôi mắt đen rời rạc không có tiêu cự, bờ môi hồng nhuận mím chặt, vô cớ chọc người thương tiếc. Anh thở dài, nắm lấy bả vai đối phương, nói: “Tôi chỉ muốn hỏi em một câu, em có thích tôi không, Tiểu Vũ?”

Bạch Vũ bối rối mà nhìn anh, im lặng một lúc lâu vẫn chưa trả lời.

Anh cắn răng ổn định tâm tình, nghiêm túc nói với cậu: “Tôi thật sự rất thích em.”

Nghe xong câu này, Bạch Vũ bỗng nhiên nhào tới ôm lấy anh, cậu dùng sức quá mạnh làm anh thiếu chút nữa té ngã, anh vội ôm lấy cậu vào lòng, cảm giác được Bạch Vũ không ngừng run rẩy trong ngực anh, cậu kề sát vào tai anh khẽ nhỏ giọng nói: “Em thích anh….. Ca ca….”

Chu Nhất Long không rõ nỗi sợ của cậu từ đâu mà đến, có lẽ là lo lắng hai người đàn ông ở bên nhau sẽ khiến người ta dị nghị, thế là anh lại ôm cậu càng chặt hơn: “Đừng sợ, có tôi ở đây, em không cần sợ gì cả.”

Bạch Vũ kề sát vào bên tai anh trầm mặc một lúc lâu, bỗng nhiên cười nhẹ nói: “Câu này nghe thật quen tai, trước kia cũng có người nói với em như vậy.”

Anh cau mày: “Ai?”

Bạch Vũ đột nhiên cắn lên vành tai anh, nghiến răng cố ý hô thật lớn tiếng: “Là quỷ!”

Chu Nhất Long véo mạnh vào eo cậu, hại cậu chịu không nổi run run xin tha: “Long ca, em sợ nhột…..”

“Vậy mà còn chọc tôi?”

“Anh không tin à, không chừng kiếp trước thật sự đã có người nói với em như thế….” Bạch Vũ bị môi anh giam lại, những câu nói bông đùa nửa thật nửa giả kia đều bị áp xuống cổ họng, trong bóng tối chỉ còn lại nụ hôn nồng cháy này là có vẻ chân thật.

“Tiểu Vũ….Mở miệng ra.” Chu Nhất Long trầm giọng dụ dỗ, chờ cánh môi mềm mại kia hé mở, anh không dằn lòng nổi mà tiến thẳng vào ngậm lấy lưỡi cậu. Đầu lưỡi mềm ngọt di chuyển khắp khuôn miệng, anh hôn thật sâu,như muốn nếm đủ từ trong lẫn ngoài cả con người Bạch Vũ.

Lúc tách ra bên môi tiểu đạo sĩ còn treo một sợi chỉ bạc, bờ môi trông càng thêm kiều diễm, trên môi còn ánh lên vệt nước trong suốt, tựa như một thứ trái cây no căng tươi mọng. Tim anh đập cực nhanh, anh đỡ lấy sau gáy cậu, kéo cậu đến gần rồi lại hôn thêm một lần, lúc này cả khuôn mặt thanh tú của cậu cũng nhuộm đỏ.

“Long ca……”Tay Bạch Vũ đặt tay tựa lên ngực anh, thở hổn hển, sự tiếp xúc thân mật vắng bóng đã lâu làm cả người cậu mềm nhũn. “Anh để em nghỉ một lát đã….”

“Nghỉ cái gì?” Chu Nhất Long nắm lấy hai tay cậu, vừa cởi cúc áo vừa cười nói: “Vừa nãy là ai nói, anh không phải đàn ông, bà mẹ nó?”

Bạch Vũ chạm đến làn da nóng bỏng của anh, trong phút chốc cảm thấy xấu hổ, chân tay ngượng ngùng co quắp tựa như muốn cuộn cả người mình lại, chọc cho Chu Nhất Long mỉm cười.

“Tôi không ép em, chúng ta có rất nhiều thời gian.”

Tuy là ngoài miệng nói như thế, nhưng trong lòng anh không phải là không nảy lòng tham. Ngoại hình của Bạch Vũ quả thật rất hợp với khẩu vị của anh, dáng người cao gầy anh tuấn, eo thon chân dài, kể cả là mắt có mù phỏng chừng cũng có rất nhiều cô gái vội vàng muốn được gả cho cậu, nhưng may thay lại là mình nhanh chân ăn trước, nếm được đôi môi hồng nhuận ướt át kia, thế mà làm người này lộ ra dáng vẻ xấu hổ e lệ, khiến anh hận không thể lập tức tử hình cậu ngay tại chỗ.

“Không……” Bạch Vũ không thích hai chữ “thời gian” này, tựa như từng giây từng khắc đang nhắc nhở cậu, giống như lúc nào cũng có một chiếc chuông treo trên đầu cậu, không ngừng vang lên âm thanh thúc giục một người sắp chết. “Em muốn ngay bây giờ…..” Cậu sờ lên khuôn ngực của đối phương, đưa tay lướt xuống đũng quần anh, vừa xoa nắn vừa nói: “Hiện tại, lập tức.”

Chu Nhất Long không ngờ cậu lại bạo dạn như vậy, ngón tay cậu vừa chạm vào đáy quần anh một lúc, thứ kia đã lập tức có phản ứng. Trong mắt anh hiện lên một tia sắc bén, anh nắm lấy bả vai Bạch Vũ, nhắc cậu lên, xoay người ấn ngã xuống mặt bàn.

Đôi chân dài không tự chủ được mà mở ra dưới thân anh, anh hung hăng lao đến, Bạch Vũ kêu to lên một tiếng, trên mặt lộ ra biểu cảm vừa tình sắc vừa hoang mang.

“……Em không phải là lần đầu tiên?” Anh nhìn ra được, phía dưới của cậu ướt quá nhanh, đã bắt đầu thấm ra một vệt nước.

Bạch Vũ nắm lấy cánh tay anh, ngực phập phồng: “Anh khinh thường em sao?”

Chu Nhất Long cúi người hung hăng mà hôn lấy cậu: “Anh là đang ghen ghét.”

Anh ghen ghét có người đến trước chiếm hữu cậu, ở những năm tháng bọn họ còn chưa quen biết, đã có người nhúng chàm cậu bằng thứ của hắn ta. Lòng đố kị thiêu đốt anh đến sôi trào, khiến anh quên mất lễ nghi đạo đức, ngang ngược túm lấy đai lưng của Bạch Vũ kéo ra, trực tiếp nắm lấy vòng eo trần trụi mảnh khảnh của cậu.

“Về sau chỉ được có một mình anh thôi, hứa với anh.”

Bạch Vũ nhịn xuống cơn chua xót trong lòng ngực, nhìn về phía anh gật đầu nói: “Em hứa với anh….Chỉ có mình anh.”

“Tiểu Vũ……” Anh vuốt ve vòng eo mềm nhỏ, cúi đầu hôn xuống cổ cậu, tay xốc lên bên dưới lớp áo, đột nhiên dừng lại. “Cái này….”

Bạch Vũ cười cười, hai tay ôm lấy mặt anh: “Không được nói em biến thái! Đạo Sinh cũng có mặc, anh đi mà nói nó!”

Anh thiếu chút nữa không nhịn được cười phốc ra một tiếng, biến thái thì cũng không đến mức, ngược lại chiếc yếm đơn sắc này càng tôn lên làn da trắng nõn của cậu, càng khiêu gợi hơn cả trơn bóng không mặc gì.

“Em không biến thái….. Thế này lại có chút đáng yêu.” Anh cố tình không cởi dây thắt ra, mà cách một lớp vải véo lấy đầu vú mềm mại của cậu. “Chỗ này, cũng rất dễ thương.”

“Ưm….” Bạch Vũ vặn eo, trong miệng tiết ra một ít rên rỉ, bóng tối bao trùm lấy đôi mắt cậu ngược lại lại khiến cho cơ thể tăng thêm phần mẫn cảm, ước chừng nếu đối phương kề sát xuống ngậm lấy đầu nhũ, cậu cũng sẽ không nhịn nổi mà dựng thẳng eo muốn xin anh cho cậu càng thêm nhiều khoái cảm.

Chu Nhất Long ngậm lấy đầu nhũ kia đến khi nó căng cứng, sau lại dùng răng cạ thật nhẹ nhàng, cảm giác người dưới thân không chịu nổi đã bắt đầu run rẩy, hai đùi ái muội cọ lên eo anh, chỉ thiếu mở miệng xin tha cầu anh tiến vào. Đũng quần cậu nóng bỏng như sắp sôi trào, khiến người ta hít thở không thông.

“Tiểu Vũ……” Hơi thở anh gấp gáp, chậm rãi cởi xuống quần đối phương, căn dương cụ kia đã đứng thẳng, đỏ bừng phiếm hồng, lỗ nhỏ trên đầu dương vật rỉ ra một ít dâm dịch, đôi chân vừa dài vừa trắng, hai bên đùi run rẩy mở ra, để anh nhìn cho thật rõ.

Anh là lần đầu tiên chạm vào đàn ông, nhưng ngược lại lại không cảm thấy ghê tởm. Anh nắm lấy căn dương vật kia cọ xát một lúc, cả người Bạch Vũ run đến lợi hại, cậu bịt tai trộm chuông, dùng cánh tay chặn ngang đôi mắt, từ miệng phát ra âm thanh rên rỉ dễ nghe tựa như khiến mèo kêu.

“Che làm gì…… Để anh nhìn em.”

Bạch Vũ bị anh nắm thóp, vốn nghĩ rằng chắc sẽ không khác gì lúc trước, nhưng không ngờ lần này mất đi tầm nhìn lại khiến cảm giác trở nên mới mẻ. Cậu nghĩ dù sao bản thân cũng không nhìn thấy, chuyện xấu hổ cỡ nào cũng đã làm rồi, cùng lắm thì trong mắt anh chỉ mất mặt một ít, cứ thế mà cho qua.

Cánh tay cậu cầm vào hai bên bắp đùi mình, đẩy sang hai bên, đỉnh đỉnh eo, nhỏ giọng mà nói: “Ca ca…..anh chạm vào chỗ này…..”

Chu Nhất Long thiếu chút nữa cho rằng cậu xem anh là một tên thô lỗ không có đầu óc, đến tận khi Bạch Vũ cũng chịu không nổi sự hư không trong cơ thể, bắt đầu lắc lắc eo nói: “Anh….. nếu anh không xoa nó…. em sẽ đau” Anh mới ý thức được “thân kinh bách chiến” này của cậu phỏng chừng cũng là do chịu đau mà ra, trong lòng càng thêm thương xót.

“Yên tâm, anh sẽ không làm em đau.” Anh tìm khắp nơi cuối cùng cũng tìm được một hộp thuốc mỡ thích hợp để bôi trơn, quệt lấy một ít đưa tới bên lỗ nhỏ đỏ bừng nhắm chặt, nơi này quả thật rất nhỏ, anh thử thăm dò cắm thử một lóng tay, bên trong lại không ngừng thít vào, thật không giống người từng làm chuyện này chút nào.

“Ư…..” Bạch Vũ cắn môi mặc cho anh khai thác cửa động của mình, đã lâu không làm quả thật còn khó hơn so với trong tưởng tượng. Nhưng cứ nghĩ đến chỉ trong chốc lát nữa bên trong cậu lại cất chứa dương cụ quen thuộc, bừng cháy mãnh liệt lao vào điểm mẫn cảm, làm cậu khóc thở hổn hển liên tục lại thoải mái không ngừng, cứ thế ngay cả có chút đau đớn ngay lúc này cũng không làm dương vật Bạch Vũ mềm xuống.

Có điều trên bàn cũng không phải là nơi dễ hành sự, anh ôm Bạch Vũ đứng dậy, đối phương hoảng loạn tựa vào người anh, bờ mông mềm mại nằm trong lòng bàn tay anh, nhờ vào có bôi trơn nên sờ lên ướt ướt mềm như bông cực kì dễ chịu. Anh vừa đi vừa dùng ngón tay tiếp tục thọc vào lỗ nhỏ mềm nộn, Bạch Vũ vừa thút thít vừa ôm chặt lấy anh, giống như muốn giao phó cả con người cậu cho anh.

Bước được tới giường xem như mọi chuyện đều thuận lý thành chương, anh tận mắt nhìn căn dương cụ trướng đại của mình từng chút một chen vào cái miệng nhỏ phiếm hồng, Bạch Vũ nắm lấy khăn trải giường cả người run lên như một chiếc lá nhỏ, không rên lấy một tiếng, sau khi anh đã tiến vào hoàn toàn cặp mắt vô thân kia cũng đã sớm ứa ra nước mắt.

“Đau không?”

“…… Không đau.”

Anh rũ mắt, dùng sức nắm lấy eo đối phương, ngang ngược mà đâm mạnh vào hai cái, trên giường Bạch Vũ hét đến chói tai, tận khi khóc không nổi mới chịu mở miệng kêu dừng.

Anh chậm lại, đưa đẩy ma sát lỗ thịt nhỏ mềm, nhẹ giọng nói: “Còn dám gạt anh?”

Bạch Vũ khịt khịt mũi, tát tay về phía khoảng không, nói: “Đều tại chỗ đó của anh quá lớn, làm em đau.”

“Ai!” Cái tát kia vỗ vào trúng cánh tay anh, lập tức có chút tê dại, nhưng suy đi nghĩ lại lại có chỗ nào đó không đúng cho lắm, anh chớp mắt nói: “Em vừa nói cái gì?”

Bạch Vũ mím môi, quay đầu đi chỗ khác, cả gương mặt đỏ bừng, dùng cơ thể quyến rũ anh, nói: “Chỗ đó của anh lớn quá…..Phải từ từ thôi không em sẽ đau…..”

Thật sự không có người đàn ông nào có thể nhịn được loại lý do thoái thác này, Chu Nhất Long cũng không ngoại lệ. Cơn lửa dục vọng đã lấn át cả lý trí anh, kéo đôi chân dài kia gác sang hai bên vai, cả người anh áp xuống, vội vàng mà ra ra vào vào lỗ nhỏ nóng bỏng. Dương vật thô to hung mãnh khai hoang đường đi trúc trắc, bôi trơn hợp với tràng dịch đều bị đẩy tới cửa động, đưa đẩy mấy chục lượt vẫn không giải được cơn khát, dương vật ngược lại càng làm nhanh hơn, khiến Bạch Vũ chỉ còn có thể khóc thét.

“A…a —— Ca ca…… Nhanh quá, dừng lại…..”

“Phía dưới em ướt như thế….. em có chắc muốn dừng?”

Bạch Vũ ôm gối, lắc đầu nguầy nguậy, bắt đầu nói năng lộn xộn: “Muốn…..muốn…..Ư, không phải chỗ đó —— không được, thật thoải mái…….”

Bạch Vũ không nhìn thấy được lập tức chỉ muốn tựa người vào lòng ngực anh, không chỉ có cái miệng nhỏ tham ăn giữa kẽ mông không rời đi dương vật, mà cả miệng trên cũng lưu luyến anh không dừng. Những lần mây mưa trước kia cậu lúc nào cũng thấy ngượng ngùng, lúc này bị mù ngược lại giống như càng không kiềm chế được, hai chân trượt xuống dưới khoá chặt lấy vòng eo anh, thúc giục nói: “Là chỗ đó, ca ca, dùng sức mà làm em.”

Lớp xiềng xích bình tĩnh cuối cùng của Chu Nhất Long bị cậu đập nát, dục niệm thiêu đốt cả cơ thể biến thành dã thú cuồng nhiệt, trên giường chảy mồ hôi ròng ròng mà ra sức chiếm đoạt. Thở dốc cùng rên rỉ giao hoà vào nhau thắp sáng nên một bản nhạc phổ. Anh không rõ tại sao nước mắt Bạch Vũ lại nhiều như thế, cũng nhiều nước như bên dưới của cậu, nồi canh sôi sùng sục này khiến anh như muốn tan chảy.

“Tiểu Vũ, tiểu Vũ em có thích anh không?” Anh lặp đi lặp lại nhiều lần chỉ để xác nhận.

“Thích……” Bạch Vũ ôm lấy gương mặt anh, tưởng tượng ra đôi mắt động lòng người, vương chút tơ máu của anh, ngoan lệ tuyệt mỹ. “Em chỉ thích anh, ca ca.” Cậu chảy nước mắt nói.

Chu Nhất Long cúi người kề sát vào lỗ tai cậu: “Sao lại gọi anh như vậy?”

Bạch Vũ hoảng hốt chớp mắt một cái, cúi đầu nở nụ cười nhàn nhạt: “Anh không thích em gọi như vậy sao?”

“Đương nhiên không phải.” Anh thu lại tâm tư, ôm lấy cậu bế vào lòng điên cuồng đùa giỡn. Bạch Vũ rõ ràng rất thích tư thế này, mông lại càng siết chặt mút lấy nghiệt căn kia mà rên rỉ, đôi tay nắm chặt bờ vai anh vội vàng nhấp nhô lên xuống. Tiếng nước hỗn loạn giữa hai thân thể kết hợp không ngừng vang lên, Bạch Vũ đỏ mặt mà khóc nức nở: “Sắp, sắp bắn…..”

“Thoải mái đến chịu không nỗi sao?”

“Ưm…… Ca ca, quá thoải mái…… A! Muốn bắn ——”

Cả người cậu run lên như bị điện giật, dương cật ngẩng cao run rẩy bắn ra tinh dịch trắng đục, phun lên tới ngực đối phương. Chu Nhất Long cắn lên bả vai cậu, dùng sức mà đỉnh lên mấy chục nhịp, trút hết vào hành lang mẫn cảm đang cao trào của cậu.

Cả người Bạch Vũ nhũn ra, tựa người vào lòng ngực anh, vẫn chưa thoả mãn mà liếm mồ hôi trên cổ anh, nheo mắt khẽ nói: “Anh….còn muốn không?”

“Không biết đủ hình như không phải con người của anh.” Anh vỗ vỗ nhẹ bờ mông nhỏ đàn hồi, kéo luôn mảnh vải còn sót lại trên người Bạch Vũ, véo lên đầu nhũ hồng hồng của cậu: “Đêm nay không muốn ngủ sao?”

Bạch vũ cười tựa sát vào mặt anh, lại cắn nhầm lên đầu mũi anh vì tìm nhầm vị trí. Cậu đạo sĩ nhỏ như không biết sai, lại trượt xuống hôn lên môi anh, nói: “Cảnh đẹp ở trước mắt, ai lại muốn ngủ chứ?”

Anh cố ý chọc cậu: “Nếu anh muốn ngủ thì sao?”

“Gạt người.” Bạch Vũ nói xong, không ngừng đụng chạm lên người anh. “Anh lại cứng rồi….”

Chu Nhất Long thực sự không còn cách nào với cậu, thủ đoạn quyến rũ người khác như vậy cũng không biết cậu học từ đâu ra, nhưng đúng thật là cực kì hữu dụng đối với mình.

Lại đẩy người ngã xuống nệm, Bạch Vũ ôm chân để lộ ra lỗ nhỏ đang chảy tinh giữa mông, dương vật nửa mềm rũ xuống bụi cỏ, cửa huyệt vẫn còn không ngừng co rút mấp máy, tất cả đều được Chu Nhất long thu vào trong tầm mắt. “Mau tới đây…..” Cậu bất an mà xao động.

Nắm thịt lần thứ hai đâm vào lỗ nhỏ mềm mại, lấp kín tràn đầy, nơi đó đã là hoa trog núi, lại là lửa trong tuyết. Nếu như tình là vô thanh vô sắc không thể tìm được, thì dục lại là niềm vui hoan lạc rực rỡ muôn màu. Bạch Vũ ngửa khuôn mặt đầy nước mắt ôm lấy anh thật chặt, hai tròng mắt hư không thất thần nhìn lên trần nhà. Tuy rằng được anh tiết sâu vào bên trong, cậu vẫn là một đóa lục bình bơ vơ bất lực, trôi lơ đãng trên dòng sông hoàng tuyền sâu thẫm, không tìm được sự bình yên.

Giữa hai người gần như không có khoảng cách, Chu Nhất Long cảm nhận được sự kì lạ của cậu, lại không thể phân tâm ra khỏi thân thể cậu. Vòng eo nhỏ bị siết chặt đến mức hằn ra vệt đỏ, đôi môi mỏng như cánh hoa bị dày vò đến rách da, anh đưa chính mình dấn thân vào một nơi mà Bạch Vũ đã định sẵn, giống như một luồng nhiệt bất chợt tưới lên vùng đất màu mỡ.

Bạch Vũ kiệt sức tựa vào người anh, cơ thể trần trụi thấm đẫm mồ hôi kề sát vào lòng ngực anh, tự mình lẩm bẩm: “Ca ca…..Đừng rời bỏ em….”

Chu Nhất Long vuốt ve sau lưng cậu, không khỏi hoài nghi câu “ca ca” trong miệng cậu có phải người nào khác hay không. Nhưng Bạch Vũ cũng không phải loại người sáng người này chiều người khác, mỗi một câu nói thích anh đều xuất phát từ đáy lòng, điểm này không khó nhìn ra.

Có lẽ trong quá khứ cậu đã gặp phải những chuyện đau lòng, nhưng hiện tại Bạch Vũ đã nằm trong lòng ngực anh, anh tuyệt đối sẽ không để đối phương chịu bất luận tổn thương nào nữa.

“Tiểu Vũ…. em ngủ rồi sao?” Anh nhẹ nhàng lay lay Bạch Vũ.

Người nọ mệt đến độ ngủ thiếp đi, eo đau chân mỏi, ngay cả nơi đã lâu không làm phía sau cũng muốn chết lặng. Tay anh trượt xuống mông cậu, xoa xoa lỗ nhỏ chính giữa, vói ngón tay vào bên trong thăm dò, Bạch Vũ lúc này mới giãy dụa tránh né, hai mắt vẫn nhắm chặt, dụi dụi người vào anh: “Anh không phải không cần sao…. Ngủ đi, em mệt quá.”

Chu Nhất Long cười hôn xuống bờ môi của cậu: “Để anh rửa sạch cho em, nếu em buồn ngủ thì ngủ trước đi.”

Bạch Vũ không trả lời, xem như cam chịu. Anh nhắc chân bước xuống giường, dùng khăn lông thấm một ít nước lau sạch cho cậu. Bạch Vũ cứ thế an ổn tiến sâu vào giấc ngủ, hai chân thon dài nương theo sự vuốt ve của anh mà tự giác mở ra, lỗ nhỏ đã lau vài lần nhưng vẫn còn tinh dịch chảy ra, càng làm cái miệng nhỏ kia đỏ hơn.

Anh làm sao lại không muốn làm thêm lần nữa, nhưng tương lai còn dài, cũng không nhất thiết phải nóng vội.

Chu Nhất Long thu dọn thật sạch sẽ, sau lại trở về giường khoanh tay ôm cậu lại, bên tai vang lên tiếng hít thở đều đều, hai mắt anh bình tĩnh nhìn chằm chằm lên vết ám bẩn trên trần nhà.

Chị Lâm quả nhiên lớn tuổi thật rồi, dọn dẹp cũng sơ sài, bức tường trắng đã ẩm mốc cả lên, từ khi mùa mưa của quý này bắt đầu trên tường đã xuất hiện vết loang lổ này, màu sắc càng ngày càng sẫm lại, tựa như một giọt máu đen đang chậm rãi tan ra.

Anh nhàm chán mà nhìn chằm chằm vào vết bẩn kia, trên thực tế dù cho anh có xem đến bao lâu, anh cũng sẽ không buồn ngủ.

Hai năm nay anh đã không thể chìm sâu vào giấc ngủ như người bình thường.

Vấn đề này tựa hồ cũng không làm anh hoảng sợ, anh không chỉ không cần giấc ngủ, mà dần dần nhu cầu ăn uống cũng trở nên rất ít. Anh rất khó hoà hợp với những người xung quanh, nhưng bản thân lại chẳng thấy kì quái chỗ nào.

Nhưng tệ nhất là dục vọng, anh có một loại dục vọng rất khó lấp đầy. Đó là một loại đói khát khủng khiếp, như là một con dã thú khát máu muốn bứt phá khỏi cơ thể anh, kêu gào được cắn nuốt hết thảy những thứ tươi sống anh nhìn thấy.

Chu Nhất Long theo bản năng mà liếm liếm môi, ôm Bạch Vũ càng chặt.

Anh không có nói cho cậu, gã sai vặt gặp chuyện ngoài ý muốn từ hai tuần trước đúng là trên đường từ nhà anh đến đại sứ quán. Anh cảm thấy chuyện này chỉ là một việc rất nhỏ không đáng kể, cũng không cần thiết thông báo cho tiểu Vũ của anh. Có điều kỳ quái nhất chính là, mỗi khi trong thành có một tin dữ cương thi giết người truyền ra, cơn đói khát trong thân thể anh sẽ giảm bớt phần nào, tựa như anh có thể chính tai nghe được tiếng kêu rên thống khổ của người chết, tận mắt nhìn thấy nơi máu tươi đỏ đậm nóng bỏng nhuộm đầy mặt đất.

Có thể thuận lợi giải quyết Thi vương đương nhiên anh sẽ rất vui, chẳng qua, cảm giác tiếng kêu vang của cơn đói kia tựa hồ đang muốn ngọ nguậy trở lại.

——

Sau khi vụ án cương thi giết người được giải quyết xong, Chu Nhất Long muốn mời Bạch Vũ cùng Trương Đạo Sinh ở tạm nhà của anh, đạo quán của họ nằm giữa rừng núi hoang vắng, anh lo lắng đôi mắt Bạch Vũ như thế lại thêm không có người chăm sóc. Bạch Vũ xin miễn ý tốt của anh, nói là ở đạo quán cùng sư đệ đã quen, đột nhiên trở mình thành lão gia thiếu gia cậu không đảm đương nổi, huống hồ từ xưa đến nay bọn họ đã quen trà trộn giữa đám người chết cùng yêu ma quỷ quái, bị người khác biết được khẳng định thể nào cũng không ít lời ra tiếng vào.

Chu Nhất Long không khuyên được cậu, nhưng cũng may có thể thường xuyên gặp cậu. Hai huynh đệ Bạch Vũ tạm ở lại đây, tựa hồ cũng không có kế hoạch rời khỏi Quảng Châu, hai người tiếp tục ở lại đạo quán bắt đầu kinh doanh phong thuỷ xem bói, thương thường còn có thể nhìn thấy cảnh tượng người người xếp thành một hàng dài đợi để được đoán mệnh.

Thời gian bọn họ tiếp xúc càng lâu, Chu Nhất Long càng yêu cậu hơn. Nhưng Bạch Vũ thường thường vừa nở nụ cười ngọt với anh, vừa xoay lại đã lộ ra một nét u buồn. Anh thử hỏi về quá khứ của đối phương, nhưng đều bị Bạch Vũ làm lơ gạt đi, trừ ra vài chuyện này, bọn họ cũng giống với những cặp tình nhân bình thường, cùng trò chuyện chuyện nhà, thường thường gắn bó keo sơn hẹn hò, ngay cả Diêm Thu Lị cũng phát hiện manh mối giữa họ, hay trêu ghẹo gọi Bạch Vũ là chị dâu.

Anh sợ Bạch Vũ nổi giận, nhưng Bạch Vũ chỉ cười cười, dùng khuỷu tay đẩy đẩy anh nói, nhìn thấy không, ngay cả em họ anh cũng nhìn ra em thích anh.

Em thích anh. Ba chữ này có mị lực quá lớn, khiến anh vô cớ luân hãm vào một người không quen biết, sẽ vì anh dệt nên một khung cảnh tràn ngập vô hạn khả năng.

Thế nhưng Chu Nhất Long không thể cho cậu biết về bí mật của anh, tận khi bí mật kia càng lúc càng lớn, đến mức không thể khống chế nỗi.

Một hôm nọ Trương Đạo Sinh từ bên ngoài trở về Huyền Môn quan, nhìn thấy Bạch Vũ đang đứng ở bồn rửa tay đưa lưng về phía hắn, hắn kinh ngạc phát hiện trên cổ tay Bạch Vũ xuất hiện một đường chỉ đen, dọc theo làn da chui sâu vào cổ tay áo cậu.

Trương Đạo Sinh vội chạy qua, một phen bắt lấy cánh tay Bạch Vũ, đường chỉ đen nhanh chóng ẩn xuống dưới làn da, nhưng lại không thể thoát khỏi tầm mắt của hắn.

“Đây là cái gì…… Đây là cái gì?!” Giọng hắn không che được sự giận dữ, Bạch Vũ cố gắng nhưng vẫn không thể rút tay ra, tìm theo hướng hắn mắng: “Buông anh ra.”

Trương Đạo Sinh sớm đã biết bọn họ làm gì, hắn hối hận, siết chặt cánh tay Bạch Vũ, nói: “Chúng ta mau đi ngay đi, không cần trở về đây nữa!”

“Vô dụng.” Bạch Vũ khuyên hắn nói: “Quỷ khí đã xâm nhập thân thể lâu rồi, giờ có bỏ chạy cũng không kịp nữa.”

“Anh biết rõ hắn ta là quỷ, thế mà còn muốn ở bên cạnh hắn!” Trương Đạo Sinh phẫn nộ tựa như một con sư tử: “Năm năm, vốn đã không biết có cách nào chúng ra hà tất gì phải về đây! Anh một hai phải tận mắt nhìn hắn chế, anh mới cam tâm!”

“Đạo Sinh.” Bạch Vũ bình tĩnh gọi cậu lại, nói: “Em không cần lo lắng cho anh, anh tự có tính toán của mình.”

“Tính toán cái gì?! Anh muốn ở bên cạnh hắn vĩnh thế không được siêu sinh, vĩnh viễn làm cô hồn dã quỷ sao?!”

Bạch Vũ biết oán khí của cậu từ đâu mà đến, càng ở bên cạnh Quỷ vương càng lâu, thân thể cậu càng bị quỷ khí ăn mòn, tựa như Dạ Tôn vậy, hắn tìm trăm phương ngàn kế, sau khi chết hồn phách hắn vĩnh viễn bị giam cầm dưới địa ngục hoang vu, trở thành một cái xác không hồn ngay cả ác quỷ cũng không bằng.

“Anh sẽ không để bản thân mình trở thành như vậy, tốt xấu gì anh cũng là chưởng môn Mao Sơn, sao có thể cho phép bản thân biến thành một bộ phận của Qủy Vương,”

Trương Đạo Sinh không tin, hỏi lại cậu: “Vậy rốt cuộc anh đã có cách gì?”

“Cách thì tạm thời không thể nói.” Bạch Vũ rút cánh tay về, chậm rãi cuốn tay áo lại, nói: “Coi như là em hoàn thành tâm nguyện này của sư huynh, đừng nói cho anh ấy cái gì cả…… anh phải ở bên cạnh anh ấy……”

Trương Đạo Sinh không đành lòng: “Nhưng anh ngày ngày ở bên cạnh hắn ta, thân thể anh sẽ chịu đựng không nổi……”

Bạch Vũ lại nhoẻn miệng cười, trêu ghẹo nói: “Sư tổ cũng ở cùng Quỷ Vương ba bốn năm mới có dấu hiệu suy bại, anh tốt xấu gì cũng là ông ta chuyển thế, không đến mức chịu không nổi mấy tháng chứ.”

“Sao giống nhau được!”

“Anh hiện tại không sao thật mà…..” Bạch Vũ rũ mắt xuống, nhẹ nhàng buông tiếng thở dài. “Anh ấy cũng không còng bao nhiêu thời gian, mấy ngày cuối này anh muốn ở bên cạnh anh ấy…..”

Trương Đạo Sinh thấy cậu nói nhẹ không ăn nói nặng cũng không ăn, chết sống đều muốn dây dưa cùng người nọ, tức giận đến chịu không nổi đành quay đầu bỏ đi, để Bạch Vũ đứng lại một mình.

Ngoài cửa trời dần về tối, tựa như sắp xảy ra một cơn mưa to, mấy năm nay hắn cãi nhau với sư huynh đều là vì người nọ, cơn mưa to này xem như cũng hợp với tâm trạng phiền muộn của hắn.

Vốn tưởng rằng lại là một lần tan rã trong không vui, nhưng Trương Đạo Sinh mới vừa bước ra đại môn không bao lâu, Bạch Vũ lại đuổi theo, lãnh lãnh đạm đạm mà đưa một chiếc ô cho hắn: “Tức giận thì cứ tức giận thôi. Nhưng đừng đứng dầm mưa, đến khi sinh bệnh anh lại phải chăm sóc em.”

Hắn nhìn cánh tay thon gầy trắng nõn kia, đột nhiên độc ác mà nghĩ, nếu ngày mai người nọ cứ thế mà ứng chú chết đi, sư huynh của hắn có phải sẽ được giải thoát hay không.

Trương Đạo Sinh không trả lời, chỉ nhận lấy chiếc ô, xoay người đi vào gian phòng ấm áp.

Trời đen tối mây âm u, cơn mưa to này đúng là không thể nào tránh được.

– TBC

22 Vật Phẩm Phong Thủy Mang Lại May Mắn Tài Lộc

22 VẬT PHẨM PHONG THỦY MANG LẠI MAY MẮN TÀI LỘC

Các nhà phong thủy cho rằng phương pháp thúc đẩy tài lộc trong nhà cần phải phối hợp mệnh, hào, phi tinh, thành môn quyết v.v… Nhưng căn bản nhất là phải phối hợp phương vị Bát quát ngủ h.

Phương vị tụ khí trong nhà nằm ở đâu?

Đứng về phương diện bố cục nội thất trong phong thủy nhà ở mà nói, nội thất có vị trí tụ khí và vị trí tán khí, phương vị tụ khí nhất gọi là vị trí tài khí.

Vị trí tài khí là vị trí ở góc đối diện với cửa, còn vị trí tán khi là nơi khi không thể tụ lại được.

Thông thường khi xem phong thủy một căn nhà, sau khi tìm ra được vị trí tài khí, chủ nhân nên bài trí một vật phẩm phong thủy gì đó để thúc đẩy tài lộc thăng tiến, mang lại may mắn tài lộc, có thể là : chậu cá vàng, tủ đựng tiền, chậu kiểng, bonsai, hình tượng một loài linh vật phong thủy theo truyền thuyết cổ (như tỳ hưu, thiềm thừ, linh vật phong thủy v.v…).

Ngoài ra, các nhà phong thủy còn vận dụng nguyên lý Ngũ hành sinh khắc phối hợp với phương vị Bát quái để tính toán cát hung lợi hại. (Nếu bạn chưa biết nguyên lý ngũ hành trong phong thủy, xin mời đọc bài viết đặc tính ngủ hành và ý nghĩa mở rộng phong thủy ngủ hành )

Muốn phối hợp vị trí tài khí và phương vị ngũ hành, người ta cần phải biết vị trí tài khí ở phương vị nào. Rồi căn cứ theo nguyên lý Ngũ hành tương sinh tương khắc để tính toán xem cần phải bài trí vật phẩm gì ở đó.

Xác định vị trí tài khí – đặt vật phẩm phong thủy mang lại may mắn tài lộc phù hợp

Nếu vị trí tài khí ở phương đông hoặc hướng đông nam, Ngũ hành của hai phương vị này đều thuộc mộc, vì vậy thích hành thủy đến tương sinh, để mộc được vượng. Vậy vật phẩm cát tường bài trí phải thuộc hành thủy hoặc hành mộc mới làm cho tài vận trong nhà tăng tiến.

Những vật phẩm cát tường thuộc hành mộc như cây kiểng, bonsai, các vật phẩm điêu khắc bằng gỗ. Cây kiểng là vật có sinh khí, cho nên đây là cách tuyển chọn ưu tiên nhất, kế đến mới chọn các vật phẩm điêu khắc bằng gỗ.

Nếu vị trí tài khí thuộc phương nam, tức thuộc hành hỏa, vì vậy thích mộc đến tương sinh để giúp hỏa vượng. Do đó nên bài trí các vật phẩm cát tường thuộc hành mộc hay hỏa để tăng cường tài vận.

Những vật phẩm phong thủy mang lại may mắn tài lộc thuộc hành hỏa bao gồm các loại đèn chiếu sáng dùng để trang trí nội thất v.v…

Nếu vị trí tài khí ở hướng tây nam và hướng đông bắc, tức thuộc hành thổ, vì vậy thích hỏa đến tương sinh để giúp thổ vượng. Do đó nên bài trí các vật phẩm cát tường thuộc hành hỏa hay thổ để tăng cường tài vận.

Những vật phẩm phong thủy mang lại may mắn tài lộc thuộc hành thổ bao gồm hòn non bộ, các loại hình linh vật phong thủy như kỳ lân, sư tử v.v…

Nếu vị trí tài khí ở hướng tây và tây bắc, tức thuộc hành kim, vì vậy thích thổ đến tương sinh để giúp kim vượng. Do đó nên bài trí các vật phẩm cát tường thuộc hành thổ hay kim để tài vận được mạnh thêm.

Những vật phẩm phong thủy mang lại may mắn tài lộc thuộc hành kim bao gồm các hình tượng đầu thú bằng vàng, bạc, hoặc đồng; các loại đồng hồ treo tường bằng kim loại.

Nếu vị trí tài khí thuộc phương bắc, tức thuộc hành thủy, vì vậy thích kim đến tương sinh để giúp thủy vượng. Do đó nên bài trí các vật phẩm phong thủy thuộc hành kim hay thủy để tài vận thêm mạnh.

Gợi ý vật phẩm phong thủy mang lại may mắn tài lộc cho bạn

1. Nhai trại

Nhai trại làm bằng ngọc quý

Truyền thuyết xưa nói rằng “rồng sinh 9 con, nếu không thành rồng thì cũng có bản lĩnh riêng”. Riêng “nhai trại” (một trong 9 con của rồng) thì “háo sát”, đặc biệt là thiên về hoạnh tài (tiền có do may mắn), cho nên người thích cờ bạc, đầu tư cổ phiếu, hoặc những người cầu hoạnh tài đều thích đeo “nhai trại”, hoặc để trong nhà, trong công ty.

Thời xưa, do “nhai trại” háo sát nên giới quan lại, quyền quý thường cột nhai trại bằng ngọc quý vào đao, kiếm để hộ thân v.v…

2. Tiền cổ

Tiền ngũ đế có tác dụng khai vận, mang lại tài khí trong phong thủy

Có một số người rất thích trưng bày hay treo tiền cổ trong nhà, với ý muốn tài lộc được thịnh vượng. Một số người khác thì thích treo tiền cổ trên mình, cho rằng tiền cổ đã được qua tay hàng vạn người sử dụng, có thể mượn đó để mang lại vận may cho mình.

Cũng giống vậy, người ta cho rằng chọn tiền cổ của triều vua đã từng thịnh vượng mà đeo trên người, cũng sẽ tăng cường vận may. Cho nên thịnh hành nhất là “tiền cổ ngủ đế”.

“Ngũ” là chủ về vượng khí tôn quý của ngôi “cửu ngũ”. Tiền ngũ đế là những đồng tiền mang vượng khí của năm vị vua đương thời cai trị đất nước rất thịnh vượng. Đó là “Thuận trị, Khang Hi, Ung Chính, Càn Long, Gia Khánh”, là niên hiệu của năm đời vua nhà Thanh trong thời rất thịnh vượng.

Các nhà phong thủy cho rằng đồng tiền của thời đại cường thịnh thì tài khí rất mạnh, lại được chế tạo đã nhiều năm nên hấp thu được “thiên khí”; ngoài ra, phần lớn những đồng tiền này được chôn giấu dưới đất nên cũng hấp thu được “địa khí”; lại từng được nhiều người sử dụng nên cũng hấp thu được “nhân khí”.

Ba khí “thiên, địa, nhân” có đủ, nên chỉ cần xỏ xâu năm đồng tiền lại rồi treo lên các vật phẩm cát tường để tăng cường tài vận như tượng kỳ lân, cóc ba chân, v.v…

Trường hợp cần sử dụng sáu đồng tiền thì người ta dùng thêm đồng tiền hoàng đế Đạo Quang.

3. Thiềm thừ – cóc ba chân

Khi trưng bày con cóc này, đầu phải xoay vào trong nhà, không được xoay đầu ra ngoài.

Thiềm từ là linh vật phong thủy có hình dáng của con cóc, đây không phải là con cóc bình thường, nó có 3 chân, không giống với những con cóc bình thường có 4 chân, nó có thể nhả ra tiền.

Truyền thuyết kể rằng nó là yêu tinh, sau này được tiên nhân Lưu Hải thu phục, cải tà quy chính, thường xuyên giúp đỡ người nghèo, nhả tiền cho họ. Cho nên người đời sau xem nó là con vật mang lại may mắn.

Khi trưng bày con cóc này, đầu phải xoay vào trong nhà, không được xoay đầu ra ngoài. Nếu không tiền sẽ nhả ra ngoài hết. Làm vậy cũng có thể thúc đẩy khí vượng tài. Ngoài ra, tượng thiềm thừ cũng không nên quay đầu ra hướng cửa sổ.

4. Tranh vẽ & tượng Tiên nhân Lưu Hải

Tranh vẽ Tiên nhân Lưu Hải

Tiên nhân Lưu Hải tuy không được liệt kê vào thần tài, nhưng trong dân gian liệt ông vào hàng tiên nhân mang lại cho người ta vận vượng tài.

Có rất nhiều loại hình tượng tiên nhân Lưu Hải, trong đó thịnh hành nhất là tượng ông mang trên vai một xâu tiền, hoặc tay cầm một xâu tiền (chủ về vượng tài).

Ngoài ra, có một số tượng tạo hình tiên nhân Lưu Hải tay cầm chổi, đây là pháp khí trừ tà trấn yêu. Đương nhiên tượng còn có cóc ba chân đi theo, vì đây là biểu tượng vượng tài.

5. Thần tài

Tượng Quan Công

Thần tài trong văn hóa dân gian không chỉ có một, Văn thần tài theo truyền thuyết là Tỷ Can, một văn thần trung thành đời Ân, còn Võ thần tài thì như mọi người đều biết, đó là Quan Vân Trường, một võ tướng thời Tam Quốc.

Người Việt Nam thịnh hành thờ cúng võ thần tài Quan Vân Trường hơn văn thần tài.

Ngoài Văn Võ thần tài vừa kể ra, còn có một thần tài khá chính thống hơn, đó là “Triệu Công Minh”. Theo truyền thuyết ông là người sống thời Tần, được Thiên đế phong là “Lôi phó nguyên soái”. Hình tượng của ông là đầu đội mũ sắt, mặt đen râu rậm, tay cầm roi sắt, cưỡi cọp đen. Ông rất vượng đối với người làm nghề thương mại, kinh doanh.

Bài trí thờ Văn Võ thần tài cần chú ý, phương hướng của võ thần tài và văn thần tài khác nhau, Văn thần tài mặt hướng vào nhà, còn võ thần tài mặt hướng ra ngoài hay hướng ra cổng. Vừa có thể chiêu tài, lại có thể trấn trạch giữ bình yên.

Không được bài trí trang thờ chung hai vị Văn và Võ thần tài, vì hướng mặt, phương vị khác nhau.

7. Ngư ông đắc lợi

Ngư ông đắc lợi

Hình tượng ngư ông đắc lợi trong phong thủy mang đến may mắn và tài lộc rất được ưa chuộng. Hình tượng này lấy cá chép (lý) hài âm cho “lợi”.

8. Trái chuối và trái quýt

Có nhiều người không hiểu tại sao người ta hay cúng nhiều chuối trên bàn thờ. Chuối (hương tiêu) có màu vàng, là màu của vàng (hoàng kim), mà “tiêu” trong tiếng Hán Việt là đồng âm với “chiêu” (có nghĩa là gọi đến, mời đến), cho nên có nghĩa là “chiêu tài”.

Vì vậy, nhiều người khi cúng kiếng trên bàn thờ Phật, Bồ Tát, thần thánh phần lớn đều đặt một nải chuối để được vận vượng tài.

“Quất” (hay trái quýt) hài âm với từ “cát”, trái quýt lớn tức là “đại cát”.

9. Địa chủ tài thần (ông địa, thổ thần)

Rất nhiều hiệu buôn, nhà ở, người ta đều cúng địa chủ, nhưng trên bài vị địa chủ viết những gì? Phần lớn viết là ” Ngũ phương ngũ thổ long thần, tiền hậu địa phương tài thần “.

Long thần, thần tài đều có thể giúp vận may tài lộc được tốt hơn, vì cung phụng trên mặt đất, thuộc thần thổ địa, cho nên còn gọi là “âm tài thần”, nên người buôn bán thờ thần thổ địa là có ý để được hỗ trợ, thêm nhiều lợi ích.

10. Đồng xu, đồng điếu bằng ngọc

Đồng xu (đồng điếu) thường là miếng ngọc hình tròn, ở giữa có một lỗ tròn nhỏ. Về phương diện may mắn, tài lộc, ít khi sử dụng nó đơn độc, thường thì người ta đặt gần thần tài, hoặc đeo cổ để được may mắn.

Bạn có thể đặt một miếng đồng điếu bằng ngọc ở bên trái các tượng thần như tượng Quân Âm Bồ Tát, Triệu Công Minh, Lưu Hải tiên nhân…

11. Long ngân

Long ngân thời nhà Thanh

Long ngân (bạc rồng, tiền rồng) là tiền lưu hành cuối đời nhà Thanh, vì trên mặt tiền có khắc hình “rồng” nên gọi là “long ngân”.

Long ngân rất ít khi dùng đơn độc để tạo may mắn về tài lộc, phần lớn khi thờ thần thổ địa, người ta sẽ đặt bên trái thần thổ địa (tức bên phía khắc dòng chữ ” ngũ phương ngũ thổ long thần “) một đồng tiền long ngân, như vậy tài lộc sẽ may mắn hơn.

12. Vận tài đồng tử

Tượng Kim đồng ngọc nữ

Rất nhiều người nghĩ rằng bên mình Quan thế âm bồ tát có một đôi Kim Đồng Ngọc Nữ, Kim Đồng là vị thần tiên đại phát từ bi, có thể làm cho vận mạng tài lộc của người đó trở nên tốt hơn. Cho nên nhiều người gọi vị thần này là Vận Tài Đồng Tử.

Các bức họa hay tượng ngọc chạm khắc hiện nay thường lấy hình tượng Đồng Tử và bên cạnh chất đầy vàng thỏi để tượng trưng cho sự may mắn về tài lộc.

Những người buôn bán thường trưng bày Vận Tài Đồng Tử ở văn phòng, cửa hàng hay ở nhà.

Ngoài ra, còn có tranh “hoa khai phú quý”. Trong tranh vẽ “vận tài đồng tử” cầm chậu mẫu đơn (bình hoa mẫu đơn, tức bình an phú quý), hai bên còn có tiền vàng và nguyên bảo.

13. Ngọc tông

Ngọc tông là miếng ngọc hình khối vuông, ở giữa có một lỗ tròn lớn, hình tròn tượng trưng cho trời (thiên), vuông tượng trưng cho đất (địa). Ngọc tông cũng giống như long ngân, rất ít khi sử dụng đơn độc, thường thì người ta đặt nó ở bên phải (tức mé bên dòng chữ “tiền hậu địa chủ tài thần”), như vậy có thể giúp cho may mắn, thúc đẩy tài lộc.

14. Hoàng tài thần

Thần tài của Phật giáo Mật tông là Tài Bảo Thiên Vương (tức Đa Văn Thiên Vương) chia ra 5 màu là : màu đỏ, màu lục, màu trắng, màu đen và màu vàng.

Trong đó, thần tài màu vàng là thịnh hành nhất, còn các thần tài khác rất ít thấy thờ phụng trong dân gian. Vì thần tài màu vàng thường tiếp cận với người phàm và cũng rất hào phóng, nên mọi người thích thờ phụng ông.

Nhưng điều cần chú ý là, khi thờ thần tài màu vàng được lợi lộc rồi phải biết chia một phần vào việc hoằng dương Phật pháp, và sử dụng một phần vào việc từ thiện.

Điểm đặc biệt ở pháp tướng của thần tài màu vàng là con chuột nằm phục trên tay của ông, con chuột này có thể nhả ra châu báu, tài bảo.

15. Niên niên hữu dư (năm nào cũng có dư)

Mặt ngọc niên niên hữu dư

Một trong 8 biểu tượng may mắn của Phật giáo Mật tông là Song ngư.

Câu “niên niên hữu dư” thường xuất hiện trong những bức tranh có vẽ sen và cá. Người ta thường treo loại tranh này trong nhà.

Hình ảnh “niên niên hữu dư” thường thấy nhất là trên bao lì xì đỏ đầu năm.

16. Cầu thủy tinh và kiếng pha lê

quả cầu thủy tinh

Cầu thủy tinh trong Mật Tông Phật giáo là pháp khí bổ trợ trong phép tu Đại hoàn mãn. Địa vị của cầu thủy tinh trong Phật giáo Mật tông tương đối cao. Nhưng nhìn từ góc độ phong thủy, cầu thủy tinh có tác dụng gì?

Người ta cho rằng cầu thủy tinh có thể khuếch đại năng lượng, cho nên đem đặt nó ở phương vị cát trong nhà, nhằm có ý thúc đẩy sự may mắn.

Nhưng nếu đặt cầu thủy tinh ở phương vị hung thì sẽ xảy ra tình huống thúc đẩy tai họa. Vì vậy, phải hiểu rõ về cách sử dụng cầu thủy tinh mới có thể phát huy hiệu quả may mắn trong phong thủy.

Để tìm hiểu về cách sử dụng cầu thủy tinh và pha lê, mời bạn đọc bài : công dụng của cầu phong thủy và pha lê phong thủy.

17. Nuôi cá phong thủy

Một số nhà doanh nghiệp thích nuôi cá chép (lý ngư) trong nhà hay trong vườn. Vì trong tiếng Hán Việt thì chữ “lý” đồng âm với chữ “lợi” (tức lời), “ngư” hài âm với “dư”, là mong muốn buôn bán có lời nhiều.

Cũng có người thích nuôi cá vàng (kim ngư), “vàng” là vật đáng giá, nên đây là tượng trưng cho mong muốn kiếm được thật nhiều tiền.

Khi nuôi cá tốt nhất nuôi 9 con, vì con số 9 là con số lớn nhất trong hàng đơn vị và cũng có hàm ý “trường trường cửu cửu” (lâu dài bền vững).

Nếu hồ cá trong vườn quá rộng, có thể nuôi 19 con hay 29 con cá vàng hoặc cá chép.

18. Tỳ hưu

Tỳ Hưu ngọc phỉ thúy

Trong dân gian ngoại trừ múa lân và múa rồng ai cũng đều biết ra, còn có tập tục múa Tỳ Hưu (thường thấy ở khu người Hoa – Chợ Lớn, Tp.hcm).

Tỳ hưu là linh vật phong thủy có một sừng, mình có lông dài xoắn quăn. Loài thú này còn gọi là “thiên lộc” (lộc trời), có loại 2 sừng gọi là “tịch tà”. Sau này hầu hết phát triển thành một sừng, gọi chung là Tỳ Hưu thường thấy bây giờ.

Tỳ Hưu mang lại may mắn và tài lộc, nên nhiều người thích trưng bày chúng trong nhà.

19. Tranh chiêu tài tiến bảo

Loại tranh “chiêu tài tiến bảo” có nhiều hình tượng khác nhau. Một số kích thước cố định, chỉ cần viết thêm mấy chữ linh phù là có thể dùng được.

Thương gia thời xưa thường treo hai bức tranh “chiêu tài tiến bảo” làm hai bức bình phong đối nhau ở cửa vào phòng khách, có hai chữ lớn “tiến” và “tài”.

Ngoài ra, cũng có tranh “hoàng kim vạn lượng”, “thôi xa tiến bảo”, “nguyên bảo thành sơn”, “tiến nhật đấu bảo” v.v…

Tranh “thôi xa tiến bảo” thường vẽ nhiều trẻ con đẩy xe đầy tiền bạc châu báu vào là cầu tiền tài dồi dào.

Tranh “nguyên bảo thành sơn” thường vẽ hình đứa trẻ cầm “nguyên bảo”, ý nghĩa là có con trai nối dõi, lại vừa phát tài.

Tranh “tiến nhật đấu bảo” thường vẽ một đứa bé bụ bẫm ăn mặc sang trọng, hai tay đẩy một chiếc xe chất đầy vàng và châu báu lấp lánh.

Những loại hình tranh phong thủy này ít thấy trong văn hóa Việt Nam, tuy nhiên cũng khá được ưa chuộng, đặc biệt là thương nhân ở vùng Chợ Lớn (người Hoa) ở Tp.HCM.

20. Ngọc đường phú quý

Ngọc đường phú quý là bình hoa cắm ba loài hoa là ngọc lan, hải đường và mẫu đơn. Ngọc lan lấy chữ “ngọc”, hoa hải đường lấy chữ “đường” (tức nhà) và mẫu đơn là biểu tượng phú quý.

Ngọc đường vốn chỉ cung điện, nơi tiên ở, về sau phiếm chỉ nhà may mắn.

Mẫu đơn là vua trong các loài hoa, còn gọi là hoa phú quý.

Vì vậy “ngọc đường phú quý” ý chỉ nhà may mắn, phú quý.

21. Chuông gió

Chuông gió bằng đồng

Tiếp đến chúng ta nói đến chuông gió, cách bài trí chuông gió là phải đặt ở môi trường tương sinh với chúng. Ta thường thấy có chuông thủy tinh, chuông sứ, nếu muốn cầu tài thì còn đặt chuông ống đồng.

Ống đồng ngũ hành thuộc kim, nhất định phải đặt ở phương vị hướng Bắc mới có thể tương sinh.

Khi nghe tiếng chuông gõ, âm thanh thánh thoát dễ chịu, mỗi ngày gió thổi qua, tiếng leng keng sẽ mang từ trường tốt cho bạn, tặng cho ngôi nhà bạn một tài khí tốt.

Thỉnh thoảng gió lay động chuông một tí, cũng đại biểu cho sự thịnh vượng của tài khí, đây cũng là một phương pháp.

22. Chậu tụ báu

Ngoài cách dùng nước để cầu tài ra, còn có thể làm một cái chậu tụ báu, vị trí chậu cần đặt ở tài vị đã nói như ở đầu bài viết.

Chậu tụ báu có kích thước có định, nếu đặt được kích thước này, có thể giúp ích rất nhiều cho tài vận của bạn, bên trong chậu làm thêm quả cầu thủy tinh để khí ngưng tụ, cơ hội kiếm tiền sẽ càng nhiều, tài vận cũng sẽ rất tốt, nếu như không phải là chậu tụ báu chính, cũng có thể dùng tranh họa tấn tài tấn bảo, tranh họa cát tường, thật ra trong đó chính là vẽ chậu tụ báu, sức mạnh của nó cũng có thể giúp đỡ bạn.

Đọc Tập 40 : Tập Thể Tại Nhà Ông Quốc

Tôi không nói gì đi thẳng tới đẩy lão Quốc xuống đè lên người anh Huỳnh rồi tay banh rộng khe mông ổng ra, cái lỗ thâm đen lông lá um tùm trông thật nhơ nhuốc. “Ơ…em…em định….AAAAAAAAAA” Lão Quốc rú lên khiến bốn người kia lẫn anh Huỳnh đều phải giật mình, tôi đoán đây là lần đầu cái mép lỗ này bị phá trinh bởi một thằng top trẻ như tôi. Tôi đút cặc vào thô bạo, không cần biết nó làm lão Quốc đau cỡ nào, tôi cũng chẳng hứng gì mà địt lồn lão đâu, tôi chỉ muốn trút cơn giận lên lão mà thôi. Tôi nắc thật mạnh. “AA…NHẸ THÔI EM ƠI…ANH LÀ TOP….AAAAA” “TOP CON CẶC…” Tôi chửi thề, nghiến răng theo cái kiểu mà tôi học được từ anh Đức, “Bị đâm lồn rồi thì đéo còn là top nữa, làm bot dâm cho anh nha?” Tôi xưng anh với lão, vị trí đã thay đổi. “NGHE KHÔNG???” Phập…Phập Bốp Bốp!!! Tôi địt hết lực, tay đánh vào mông lão Quốc. “DẠ…AAA…NGHE….DẠ chúng tôi LÀ CON BOT D M CỦA ANH, ANH AN ƠI…” Lão rú lên, lão đè anh Huỳnh ra để trút giận, lão địt anh đến rung cả người. “AAA….CHẾT EM MẤT ANH ƠI….” Anh Huỳnh la trong cơn sướng. Tôi địt lại lão Quốc, lão ra đụ anh Huỳnh mạnh ra sao thì tôi ráng dùng hết sức thanh niên của mình mà đụ lại lão, cuối cùng anh Huỳnh chính là người phải gồng gánh cả hai luồng sức lực dồn cả lên người anh.

“Vậy bú cặc anh đi, cả hai em luôn.” Câu nói làm tôi phải vừa đâm lão Quốc vừa ngoáy lại theo dõi tình hình ở đằng sau. Anh Trọng là người vừa nói câu đó, lão Liêm và Phát đang cùng ngồi dưới đất bú lấy cặc và dái anh Trọng trong khi ảnh nằm dựa lưng vào chiếc ghế bố, anh Hoàng thì ngồi ở ghế kế bên, vừa dõi theo vừa sục cặc. Anh Trọng đưa tay ấn đầu cả hai sát xuống dương vật mình. Ông Phát thấy bạn mình, ông Liêm có vẻ rất thèm khát nên nhường cho ông bú trước, ông Phát cúi xuống nút lấy trứng dái anh, ông Liêm đưa lưỡi liếm dọc thân cặc của Trọng, miệng lão đầy ắp nước dãi do đã nứng từ trước nên dễ dàng thấm ướt và bôi trơn mọi nơi mà chiếc lưỡi rê tới, lão liếm rãnh đầu khấc rồi đưa lưỡi đánh lên xuống vài lần khiến chàng tài xế hóp bụng thở đầy khó khăn. “Sướng cặc quá hai em ơi….Phát em, nút dái anh mạnh lên em.” Anh Trọng ưỡn người. Ông Phát làm theo, miệng mút mạnh bạo hơn. “AAAAHHHH đúng rồi, vừa phê cặc vừa phê dái, đã quá… aaaaaa.” Anh Trọng rên to, mồ hôi đã lấm tấm trên khe ngực anh, các múi bụng đã săn cứng lại. Ông Liêm mút sâu từ đầu cu anh đến tận gốc dương vật như muốn nuốt hẳn cặc anh Trọng vào bên trong miệng, lão mút mạnh vài cái rồi nhả ra rồi lại mút lút cán vài cái, cứ thế lặp đi lặp lại làm Trọng sướng tê cả người. Chăm sóc đã đời cây hàng của anh Trọng, hai lão già dâm dục lướt lên trên ngực anh, chia nhau mỗi người một đầu vú để mút liếm, cắn nhẹ vào. “ÔI AAAAAAA.” Anh Trọng nghiến răng khi được cả hai bottom dâm loàn chăm sóc từng bộ phận trên cơ thể mình.

“Rồi, ai để anh đụ trước đây?” Anh Hoàng Pt đưa mặt hỏi khi hai lão già dâm kia buông anh Trọng ra. “Lại đây nào cưng.” Anh Hoàng lôi hai chân lão Phát lại gần vì lão này vẫn còn thèm thuồng chàng Pt gym này lắm, lão Liêm thì chắc ăn anh này mỗi ngày rồi nên nhường cho bạn mình. Có qua có lại ấy mà, lão Phát để ông ăn tài xế của mình nên lão Liêm cho bạn ăn lại PT của mình.

Lão Phát rên lên một tiếng lớn khi anh Hoàng đút cặc nhấp vào, cặc anh hùng dũng tách hai bên mép lỗ để tiến vào sâu hơn, lão Phát nứng hơn bao giờ hết khi được một con cặc mới lạ đâm ngoáy cái lỗ của mình, các cơ bên trong hậu môn cậu ép lại chặt hơn, cặc chàng PT bị ma sát trong một cái lỗ vừa chật vừa hẹp lại còn ẩm ướt đã khiến anh phê chưa từng có. “Lỗ em bó chặt con cặc của anh sướng quá aaahhhhhh.” Anh Hoàng rít lên, mắt anh nhắm lại thỏa mãn, anh đẩy mông nhấp cặc ầm ầm vào lỗ đít lão Phát, cặp ngực căng phồng nhấp nhô đầy những dòng mồ hôi. “CẶC…CẶC ANH BỰ QUÁ Hoàng, NÓ NHƯ TRƯƠNG PHÌNH LÊN BỤNG EMMMMM…” Lão Phát la, miệng há to cố hớp lấy không khí. “Em mê lắm hả?” Anh Hoàng vừa nhấp vừa hỏi. “EM MÊ LẮM ANH ƠI, ĐƯỢC CON CẶC NGON NÀY CHỊCH…EM CHẾT CŨNG HẢ DẠ…AAAAAAAAA.” Lão Phát gào lên tê tái khi anh Hoàng dùng hết sức nắc vào cái lỗ của lão già dâm, những múi bụng của anh nở to hết cỡ và săn cứng lại nhễ nhại đầy mồ hôi. Ông Liêm nãy giờ ngồi quan sát đã nhanh chóng cưởng cặc cứng trở lại, lão nhào đến lấy tay bợ cặp mông rắn chắc của anh Hoàng mà giúp anh thúc cặc vào lút cán. “AAAAAHHHH ĐÃ QUÁ AAAAAAAA.” Lão Phát cứ rên la, mặt mày đỏ hoét dại đi hẳn.